Đất đai là tài sản có giá trị lớn nên tranh chấp trong quá trình quản
lý, sử dụng là khó tránh khỏi. Dù đều hướng tới giải quyết mâu thuẫn bằng đối
thoại, hòa giải ở cơ sở theo Luật Hòa giải ở cơ sở năm 2013 và hòa giải tranh
chấp đất đai tại UBND cấp xã theo Luật Đất đai năm 2024 là hai cơ chế khác nhau
về bản chất, trình tự và giá trị pháp lý.
Các dạng tranh chấp đất đai
được hòa giải ở cơ sở
Theo quy định của pháp luật
hiện hành, có những tranh chấp phải thực hiện hòa giải cơ sở trước khi cơ quan
nhà nước có thẩm quyền giải quyết. Đó là các tranh chấp đất đai phát sinh giữa
những người sử dụng đất với nhau:
Các tranh
chấp về quyền chiếm hữu, quản lý và sử dụng đất.
Các tranh chấp về tài sản liên quan đến đất đai.
Các tranh chấp về chuyển quyền sử dụng đất
Xét về bản chất, đây là những tranh chấp dân sự
giữa các chủ thể bình đẳng về quyền và nghĩa vụ. Nguyên tắc tự nguyện, thiện
chí, thỏa thuận và tự định đoạt của các bên đóng vai trò chi phối quá trình giải
quyết tranh chấp. Do đó, hòa giải ở cơ sở được xem là phương thức phù hợp nhằm
giúp các bên tháo gỡ bất đồng ngay từ giai đoạn đầu, hạn chế phát sinh khiếu kiện
kéo dài.
Thực tiễn cho thấy nhiều vụ tranh chấp đất đai bắt
nguồn từ những hiểu lầm, mâu thuẫn nhỏ trong quan hệ láng giềng hoặc gia đình.
Nếu được hòa giải kịp thời, các bên có thể tìm được tiếng nói chung, vừa bảo đảm
quyền lợi hợp pháp vừa duy trì tình đoàn kết trong cộng đồng dân cư.
Các dạng tranh chấp đất đai không hòa giải ở cơ sở
Bên cạnh các tranh chấp dân sự nêu trên, pháp luật
cũng ghi nhận nhiều tranh chấp liên quan đến hoạt động quản lý nhà nước về đất
đai không thuộc phạm vi hòa giải ở cơ sở, như:
- Tranh chấp về quyết định thu hồi đất của
cơ quan nhà nước có thẩm quyền sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế;
- Tranh chấp về giá đất bồi thường; thực hiện
phương án bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi Nhà nước thu hồi đất;
- Tranh chấp về việc xây dựng khu tái định
cư, chất lượng khu tái định cư;
- Tranh chấp về việc đào tạo, chuyển đổi nghề
cho người trực tiếp sản xuất bị mất đất nông nghiệp mà không có đất nông nghiệp
khác để bồi thường;
- Tranh chấp liên quan đến việc cấp Giấy chứng
nhận quyền sử dụng đất (gồm tranh chấp về điều kiện cấp Giấy chứng nhận quyền sử
dụng đất; tranh chấp về đối tượng cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất; tranh
chấp về nghĩa vụ tài chính mà người sử dụng đất phải nộp khi được cấp Giấy chứng
nhận quyền sử dụng đất; tranh chấp về số liệu diện tích đất ghi trong Giấy chứng
nhận quyền sử dụng đất).
Đây không còn là những tranh chấp dân sự giữa các
cá nhân với nhau mà là các tranh chấp hành chính giữa người sử dụng đất và cơ
quan nhà nước có thẩm quyền. Trong trường hợp này, người dân thực hiện quyền
khiếu nại, tố cáo hoặc khởi kiện vụ án hành chính theo quy định của pháp luật để
bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình.
Bản chất pháp lý của hòa giải ở cơ sở
Hòa giải ở cơ sở được điều chỉnh bởi Luật Hòa giải
ở cơ sở năm 2013. Đây là phương thức giải quyết tranh chấp mang tính xã hội, cộng
đồng, dựa trên sự tự nguyện của các bên và sự hỗ trợ của hòa giải viên.
Về bản chất pháp lý, hòa giải ở cơ sở không phải
là hoạt động thực thi quyền lực nhà nước mà là hoạt động vận động, thuyết phục
nhằm giúp các bên tự thỏa thuận, tự giải quyết mâu thuẫn. Hòa giải viên không
có quyền đưa ra phán quyết hay quyết định bắt buộc thi hành mà chỉ đóng vai trò
trung gian, hướng dẫn các bên đạt được sự đồng thuận.
Giá trị lớn nhất của hòa giải ở cơ sở không nằm ở
việc xác định đúng – sai theo nghĩa pháp lý thuần túy mà ở khả năng hàn gắn các
mối quan hệ xã hội, giữ gìn tình làng nghĩa xóm, củng cố khối đại đoàn kết toàn
dân và phòng ngừa các tranh chấp phát sinh phức tạp hơn trong tương lai.
Chính vì vậy, hòa giải ở cơ sở được đánh giá là một
thiết chế mang tính nhân văn sâu sắc, phát huy vai trò tự quản của cộng đồng dân
cư và phù hợp với truyền thống văn hóa của người Việt Nam.
Bản chất pháp lý của hòa giải tranh chấp đất đai
tại UBND cấp xã
Khác với hòa giải ở cơ sở, hòa giải tranh chấp đất
đai tại UBND cấp xã được quy định trong Luật Đất đai năm 2024 và các văn bản hướng
dẫn thi hành.
Đây là một thủ tục hành chính đặc thù do cơ quan
nhà nước có thẩm quyền tổ chức thực hiện. Mặc dù vẫn mang tính chất hòa giải, đối
thoại, nhưng hoạt động này gắn với chức năng quản lý nhà nước về đất đai và được
tiến hành theo trình tự, thủ tục luật định.
Khoản 1 Điều 235 Luật Đất đai năm 2024 tiếp tục
khẳng định Nhà nước khuyến khích các bên tự hòa giải hoặc hòa giải ở cơ sở. Tuy
nhiên, đối với nhiều tranh chấp đất đai thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan
nhà nước hoặc Tòa án, hòa giải tại
UBND cấp xã là bước thủ tục quan trọng trước khi
chuyển sang giai đoạn giải quyết tiếp theo.
Bản chất của thủ tục này không đơn thuần là sự hỗ
trợ thỏa thuận giữa các bên mà còn là quá trình cơ quan nhà nước xác minh nguồn
gốc đất, thu thập tài liệu, làm rõ hiện trạng sử dụng đất và ghi nhận kết quả bằng
biên bản theo mẫu thống nhất. Vì vậy, đây là hoạt động mang tính pháp lý và chứng
cứ cao hơn rất nhiều so với hòa giải ở cơ sở.
Thực tiễn cho thấy hòa giải ở cơ sở và hòa giải tại
UBND cấp xã không phải là hai cơ chế thay thế lẫn nhau mà có mối quan hệ bổ trợ,
hỗ trợ lẫn nhau trong giải quyết tranh chấp đất đai. Hòa giải ở cơ sở phát huy hiệu quả trong việc xử
lý các mâu thuẫn nhỏ, ngăn ngừa tranh chấp phát sinh hoặc leo thang. Trong khi
đó, hòa giải tại UBND cấp xã là cơ chế mang tính pháp lý cao hơn, góp phần sàng
lọc, làm rõ nội dung tranh chấp trước khi chuyển sang giai đoạn tố tụng hoặc giải
quyết hành chính.
Việc nhận thức đúng bản chất pháp lý của từng
hình thức hòa giải có ý nghĩa quan trọng đối với người dân, cán bộ cơ sở và các
cơ quan có thẩm quyền. Điều này không chỉ giúp lựa chọn đúng phương thức giải
quyết tranh chấp mà còn bảo đảm quyền, lợi ích hợp pháp của các bên, tiết kiệm
thời gian, chi phí xã hội và góp phần giữ vững ổn định chính trị, trật tự an
toàn xã hội ở địa phương.
Trong bối cảnh Luật Đất đai năm 2024 đã có hiệu lực
thi hành, việc tăng cường tuyên truyền, phổ biến các quy định về hòa giải tranh
chấp đất đai là yêu cầu cần thiết nhằm nâng cao nhận thức pháp luật của người dân,
phát huy vai trò của hòa giải ở cơ sở và nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về
đất đai.